








NGÔN NGỮ HÌNH ẢNH
Ngôn ngữ điện ảnh phải mang đậm bản sắc Việt và không thể nhầm lẫn với bất kỳ thời kỳ nào ngoài năm 1938: những nội thất thuộc địa Pháp, những ngôi nhà của gia đình Bắc Bộ, nghi lễ Công giáo, gỗ bóng, những khoảng sân đầy hơi ẩm, trang phục linen may đo chuẩn xác, và sự giằng co giữa ruộng đất phong kiến cũ, đồng tiền mới cùng nền giáo dục tân thời.
Tác phẩm phải mang lại cảm giác sống động của thời đại hôm nay. Mục tiêu là tạo ra một bộ phim điện ảnh tinh tế nhưng tiếp cận tốt với khán giả trẻ: lãng mạn, sắc nét, giàu chất liệu hình ảnh, cảm xúc trực diện và nhịp phim tự tin của một bộ phim chính kịch cao cấp thời hiện đại. Đây là một thế giới hoài cổ mang hơi nóng của khát khao, áp lực xã hội và một mạch phim lôi cuốn khán giả rõ rệt.